xã hội Itaewon đem đến nhiều thứ hơn hành trình báo oán của Park Sae Ro Yi (Park Seo Joon) hay những gì diễn ra trong quán nhậu Danbam. Đó là bức tranh của
; là
; là những chiêm nghiệm và triết lý về kinh doanh, quản trị được cài cắm khéo léo#; và
, trổi là 2 ông bố: Trưởng phòng Park Sung Yeol (Son Hyun Joo) và Chủ tịch Jang Dae Hee (Yoo Jae Myung).
Việc nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, dù bạn có một hay nhiều đứa con. Trưởng phòng Park và Chủ tịch Jang, hai người cha với hai niềm kỳ vọng khác nhau, đồng thời đứng ở vị trí khác nhau trong tầng lớp, kết quả là hai cậu con trai trưởng thành với phiên bản hoàn toàn đối nghịch nhau.
Park Sung Yeol - ông bố dạy Park Sae Ro Yi thành người đàng hoàng
Park Sung Yeol có lẽ là mẫu ông bố chiếm được thiện cảm của mọi nhà, và là ông bố mà mọi đứa con ở tuổi mới lớn đều mong muốn. đảm trách vai trò của cả cha lẫn mẹ trong việc nuôi dạy Park Sae Ro Yi, trưởng phòng Park - bằng sự tinh tế, dịu dàng và đầy mẫu mực của mình - đã giúp con trở nên một chàng trai có đức tin, dũng mãnh và đàng hoàng.
Sae Ro Yi, 20 tuổi chấp nhận bị đuổi học chứ tuyệt đối không quỳ gối thoả hiệp, không chịu nhận sai vì nghĩ mình không sai. Sae Ro Yi, 22 tuổi tin rằng mình có thể làm lại thế cuộc khi chỉ có bằng tốt nghiệp cấp 2 và 1 tiền án trong tay. Sae Ro Yi, 29 tuổi quyết phục thù bằng được, chuyện tưởng như viển vông nhưng đang từng bước, từng bước đạt được thành công. Để có được một Sae Ro Yi như vậy, bản thân ông bố Park Sung Yeol đã là một người khôn cùng, vô cùng tót vời.
"Con người thì phải sống theo đức tin của riêng mình"
, đó là điều ông Park đã dạy cho con trai. Ông quyết định nghỉ việc khi chủ toạ bắt con trai mình quỳ xuống xin lỗi và ra về với khuân mặt thanh thoả. Một người cha đàng hoàng kỳ vọng đứa con sẽ sống theo đức tin của một người tử tế - chắc chắn sẽ không muốn con phải thoả hiệp với điều trái với lẽ thường. Con bị đuổi học, bố mất việc làm, nhưng không sao cả, điều quan yếu là cả 2 đều thấy nhẹ nhàng với chính mình.
Sau khi trở về, ông dẫn con đi ăn và uống rượu như 2 người đàn ông. Ở quán rượu, ông chỉ cho cậu con trai mới lớn cách cầm chai rượu sao cho che kín nhãn hiệu, phải rót hơn nửa chứ không được đầy ly, khi uống rượu phải hơi nghiêng người. Cũng ở đây, ông đã thẳng thắn chỉ ra lỗi sai ngày hôm nay của Sae Yo Ri:
"Cho dù là vì lý do gì cũng chẳng thể biện minh cho bạo lực. hôm nay con đã làm sai nên con đã phải chịu phạt"
. Thật… đáng yêu và đáng nể. Ông Park đã dạy con cách từng bước đi vào thế giới của một người đàn ông trưởng thành với quơ thương xót, dịu dàng và chuẩn như thế.
Park Sung Yeol cũng là ông bố rất kiên nhẫn với việc nỗ lực thấu hiểu, làm bạn với con trai. Park Sae Yo Ri là một cậu chàng ở độ tuổi trung học có cá tính, lại không hề xuất hiện ý muốn hoà đồng. Là bố, ông Park đã luôn tìm cách chuyện trò, kết nối, tâm tình để biết con trai đang nghĩ gì, mong muốn điều gì.
"Đừng có cứng nhắc quá, chỉ khiến việc hoà nhập thêm mệt mỏi thôi"
, trong trường hợp nào, ông Park cũng bộc lộ mình rất bình tĩnh và hiểu chuyện như thế.
có nhẽ "gà trống nuôi con" bao năm nên ông Park muốn Park Sae Yo Ri cảm nhận được cả sự thương xót, mềm mại và dễ chịu như của 1 người mẹ - từ bản thân mình. Sự thực là ông đã làm được điều đấy, và Park Sae Yo Ri - thật may mắn làm sao khi thừa hưởng được những nét tính cách tốt đẹp này.
Sự lạc quan khó ai có được đã theo suốt hình ảnh của ông Park, vẹn tròn trong từng giây phút phim. Thứ năng lượng hăng hái đó cùng nụ cười bằng lòng với những thứ mình đang có, kể cả biến cố của ông Park Sung Yeol đã trở nên ký ức ngọt ngào nhất trong thế cục đắng ngắt của Park Sae Ro Yi.
Sae Ro Yi hôm nay vẫn đang ngẩng cao đầu mà sống dù có lúc tưởng như toàn bộ đã đổ sụp xuống. Thế giới có muốn đổi dời ra sao cũng kệ, chỉ cần còn sống là Sae Ro Yi còn thực hành đích của mình. tất thảy đều nhờ ông bố ráo - trưởng phòng Park Sung Yeol.
Chủ tịch Jang Dae Hee - giày xéo lên quờ, con trai Jang Geun Woo phải trở nên người thừa kế!
Từ một quán nhậu nhỏ ở gầm cầu trở nên công ty nức danh và hùng mạnh như ngày bữa nay, Jangga chính là nhiệt huyết cả thế cuộc của Chủ tịch Jang. Có 2 cậu con trai, nhưng một người lại là con của vợ lẽ, lúc ấy còn quá ít tuổi - Jang Dae Hee gần như không có tuyển lựa nào khác ngoài việc chọn Jang Geun Woo để giao cơ nghiệp.
Mang trong mình một kỳ vọng rất lớn, nhưng con trai sớm diễn đạt mình là kẻ hợm mình và đầy hèn nhát, khó có thể tả được sự thất vọng của chủ toạ Jang. thành thử, ông đã dạy con bằng sự cứng nhắc và tàn bạo của một doanh nhân sừng sỏ, lõi đời. Jang Dae Hee yêu cầu con trai phải sống với thái độ đạp lên ắt: đạp lên luật pháp, đạp lên kẻ yếu, đạp lên những người dưới trướng - chỉ để mục vụ mục đích chứng minh mình là kẻ mạnh. Và trong cuộc chơi này, chỉ kẻ mạnh mới có thể làm chủ.
Từ đầu đến cuối, ông ra lệnh và áp đặt Jang Geun Woo, cũng không quên dạy con sự tàn tệ. Jang Geun Woo gây tai nạn chết người rồi bỏ chạy, người đó lại chính là trưởng phòng thân cận với mình, Chủ tịch Jang sẵn sàng phạm pháp để người thừa kế trong mai sau không dính tiền án. Ở cương vị của mình, đó có thể là cách ông mô tả tình thương. Nhưng không ai có thể ủng hộ điều đó.
Không chỉ giấu việc gây tai nạn dù cậu con trai khi đó sợ đến xanh mặt và có cảm giác hối lỗi, ông còn khích bác sự ngông cuồng, hợi của một đứa trẻ vừa lớn, chỉ cho con cách giẫm đạp và xem thường mọi thứ, kể cả luân thường đạo lý. Hãy xem ông đã nói gì với cậu con trai của mình:
- "Làm đi, bẻ một cách dứt khoát. Nếu không nó sẽ thoát khi đầu chưa lìa cổ. Park Sae Yo Ri, nhìn nó là biết. Bố không muốn nói vờ này nhưng con kém xa nó. Nhưng nó là gia súc, còn con sinh ra là người. Bố không ưng ý việc con bị nó hạ gục tới 2 lần mà con vẫn thấy có lỗi với nó. Con gà này là Park Sae Yo Ri. Nếu con là con trai bố, là người thừa kế Jangga thì khi ăn thịt lợn hya thịt gà, cũng đừng cảm thấy tội".
- "viên chức và mấy kẻ dưới trướng con làm việc vì tiền, hãy xem họ là chó".
Chuyện trở nên người thừa kế, là ông muốn vậy, và bản thân ông có lẽ hiểu hơn ai hết đó là chiếc áo quá rộng với Jang Geun Woo, nhưng ông không cho con mình cơ hội và thời gian để nghĩ xem liệu mình có thể tuyển lựa khác. Ông "đào tạo" Jang Geun Woo thành người thừa kế, thì ông có quyền tát con trước cuộc họp. Sau này, ông ép Geun Woo đi xem mắt, biến hạnh phúc của con thành một cuộc hôn nhân có lợi cho tập đoàn.
Mọi thứ vạch sẵn, Jang Geun Woo chỉ như mũi tên được bắn đi, không được phép chệch hướng. Và chủ toạ Jang vẫn cố để con mình tới đích. Nhưng trước sau vẫn vậy, cả cuộc thế Jang Geun Woo sẽ chỉ sống và làm theo những mong muốn của cha mình. chủ toạ Jang muốn dạy con làm kẻ mạnh, nhưng đáng tiếc, kết quả nhận lại chỉ là một chàng trai trống không và dựa hơi, khoa trương và kém cỏi.
Như bao người làm bác mẹ khác, chắc chắn, Chủ tịch Jang cũng chỉ muốn con trai sẽ có những thứ tốt nhất và một cuộc thế hạnh phúc. Nhưng mối quan hệ giữa ông và Jang Geun Woo, sớm muộn chỉ giống như chủ toạ và một viên chức tập sự sợ bị sa thải, trên nói thì dưới phải nghe. rặt trong làm ăn nhưng chấp nê và gang thép trong dạy con. Ông Jang có thể cho con xe xịn, gán biển tứ quý nhưng lại không biết mối quan hệ của nó với bạn bè ra sao, yêu đương thế nào. Đến mức anh chàng đã yêu Soo Ah gần chục năm rồi mà ông chỉ biết phê duyệt lời... thư kí. Ông có thể cho Geun Woo thừa kế cả tập đoàn, nhưng có nhẽ không biết quý tử nhà mình sợ thịt gà đến xanh mặt, chỉ vì lần bị ông ép bẻ cổ con gà, chứng minh mình là kẻ mạnh.
Ai cũng ôm trong mình những kỳ vọng về đứa con mình sinh ra, nhưng từ đầu đến cuối, Chủ tịch Jang với sự kỳ vọng lớn đến nặng gánh đã biến Jang Geun Woo thành một kẻ sai lệch. thỉnh thoảng người làm cha mẹ cần gạt sự kì vọng của mình sang một bên để quan sát và hiểu hơn về con mình, chứ không thể cứ cố chấp cưỡng cầu được. Ngoài tầng lớp có thể đứng trên vạn người, nhưng về đến nhà, rời chiếc ghế Chủ tịch, ông cũng chỉ là một người bố thường ngày - có nhẽ Jang Dae Hee đã quên mất điều đó. Jang Geun Woo đối với bố mình, sờ soạng đều là sợ hãi.
giả dụ ông Park mong con sẽ trở thành một người đàng hoàng thì chủ toạ Jang lại muốn con trở thành người thừa kế tài sản. Chính sự khác nhau về mục đích đó ngay từ đầu đã khiến cho 2 người này đi trên con 2 con đường dạy dỗ khác nhau, và có định nghĩa khác nhau về cách cho con tình thương. Người cho con mọi thứ trên đời nhưng không hề thấu hiểu, người mang đến một cuộc sống bình dị nhưng đầy ắp sự đàng hoàng và đức tin.