Một trong những cái khó nhất của con người, theo tôi nghĩ, nó không phải nằm ở những điều lớn lao như việc phát minh bóng đèn điện của Edison hay đoạt giải Grammy trong âm nhạc, mà là việc đổi thay nếp hằng ngày. Bởi vì sao? lề thói đã được hình thành từ trước đó lâu rồi, và cứ lặp lại từ ngày này qua ngày khác, có khi một cách vô thức.
chả hạn như mới đây, tôi cùng ba ông bạn chơi cũng thân với nhau. Do kỳ nghỉ Tết cộng thêm dịch Covid-2019 kéo dài non tháng, nên thật sự cũng nhớ nhau, rủ nhau làm "xíu xíu" bia.
ban sơ, tinh thần phòng dịch thật rõ ràng và hợp lý: chọn lọc quán vắng, chỉ yêu cầu người phục vụ mang bia và đồ nhắm sau đó mọi người tự làm lấy, còn chén dĩa, của ai nấy ăn. Được chừng hai ba chai đầu mọi người còn ăn nhẹ, nói khẽ và giữ cự ly an toàn một hai mét, nhưng đến năm sáu chai rồi, cụng ly côm cốp, nước miếng nước vãi văng tung toé. Lúc đó huynh đệ vai cổ bá nhau mới đằm thắm mà nói thật, nếu như có anh em nào chẳng may bị cô-vy (virus corona) ghé thăm, cả đám hưởng hết.
thành thử mà không phải vô lý mà các chuyên gia khuyến cáo trong mùa dịch cúm, không nên đến chỗ đông người (rạp chiếu phim, siêu thị, nhà hàng, quán ăn...) nếu không cấp thiết hoặc nếu buộc phải đến, nên mang khẩu trang, phòng khi có người nhiễm bệnh "phụt" vào mặt, tay chân, áo xống...người khác, từ đó mà vô tình đưa tay lên miệng, mủi và mắt rồi lây lan.
Khổ một nỗi, ai cũng biết, nhưng làm mới khó. đời nào đến quán nhậu hoặc vào quán ăn lại che kín khẩu trang rồi mỗi lần ăn hoặc uống lại kéo khẩu trang xuống. cho nên, nếu là cánh mày râu, thôi anh em cảm thông, nhậu online, còn chị em, thói quen ăn vặt hằn sâu trong tâm não, ráng bóp miệng qua mùa dịch, về nhà nấu gì cho chồng con, chồng con cảm ơn.
Bài viết cùng tác giả:
Cũng nói về vấn đề có liên quan như vậy, đó là nếp dùng tiền mặt, đặc biệt là dân xứ mình. Chúng ta hay chăm bẵm vào khẩu trang mà quên mất đi dụng cụ hằng ngày chúng ta dùng mà có nguy cơ cao giúp nCoV phát tán: Tiền mặt. Không hẳn đơn giản Ngân hàng quốc gia Việt Nam yêu cầu các chi nhánh địa phương tiến hành thu hồi tiền cũ, đưa ra lưu thông tiền mới để ngừa lây lan dịch bệnh, họ đã gióng lên tiếng chuông báo động.
Bên Trung Quốc, có thông báo chính quyền cho tiêu huỷ tiền cũ còn người dân thì có câu cửa miệng: Người anh em, đừng đưa tiền mặt nếu không đeo căng thẳng.
Ngoài ra, các vật dụng kì dị dùng như điện thoại, thẻ tín dụng, thẻ xe (cả thẻ xe căn hộ), thẻ ra vào cơ quan hay căn hộ....cũng là một nguy cơ. Quan điểm của tôi là cái gì mà có nguy cơ, khi dùng xong, bỏ vào trong túi nylon hoặc giấy ăn gói lại, khi bước vào nhà, vật gì có thể giặt bằng xà phòng thì giặt, còn không giặt được như điện thoại, tiền giấy thì sát khuẩn bằng dung dịch có cồn, sau đó đem phơi nắng (tiền giấy) rồi mới sử dụng lại.
Ngay cả quần áo, người mẹ thường có nếp, đi làm về gặp trẻ mỏ chạy ra mừng hay ôm con hun hít, đó là cử chỉ sai trong mùa dịch, phải rửa tay trước, tháo và bỏ khẩu trang đúng cách, thay và lộn ngược quần áo mang đi giặc, tắm rửa sạch sẽ (kể cả gội đầu vì biệt đâu được "địch" không "phun" trên mặt mà "phun" dính tóc hay quần áo sao), rồi sau đó mới tả tình cảm mẹ con hay vợ chồng. Cứ nghĩ như vầy là sẽ làm được, các cặp ý trung nhân họ còn nhịn hun hít trong mùa dịch được, mắc gì mình có con cái rồi mà không làm được
Cuối cùng, nói một hồi rồi giờ nhìn đâu cũng thấy virus, cũng có nguy cơ lây truyền, vậy thì phải làm sao? Cũng có đây: luôn rửa tay đúng cách bằng xà phòng (nếu không sẵn xà phòng thì sử dụng nước sát khuẩn có cồn), nhất là trước khi đưa tay lên mặt (mắt, mũi, miệng), ai nói sau này dễ bị da liễu thì kệ vì mình có bệnh viện da liễu chữa trị, virus nCoV chưa có thuốc chữa, hiểm hơn.
Đặc biệt là liền tập thể dục, nâng cao thể trạng, bổ sung vitamin có sẵn trong rau củ quả (rau sống, cam, chanh, mật ong....) vì xét cho cùng, virus Covid-19 là một chủng loại cúm, ai có sức khoẻ và sức đề kháng tốt, sẽ lướt qua. Bằng không, với tính cách lèo lá của nó và lây lan khi người nhiễm chưa có triệu chứng, nó gây ra vô vàn rối rắm cho người mắc phải, kể cả người thân trong gia đình, bạn bè và láng giềng
Chúng ta nên nhớ một điều, phòng dịch bệnh trách nhiệm chính là của các cơ quan quản lý Nhà nước, nhưng ý thức tự bảo vệ chính mình và cho cộng đồng góp phần không nhỏ vào thành công chung của công cuộc đó. Muốn vậy, mọi người chúng ta cần có kiến thức, đổi thay lề thói không tốt hàng ngày và trang nghiêm thực hành ngay từ hiện nay, nếu không quá muộn vì thiếu hiểu biết và bông lơn trên chính sinh mệnh của bản thân và của gia đình mình
san sớt bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Quý Nguyễn
0 nhận xét:
Đăng nhận xét