Người Hàn Quốc thông suốt tiếng Việt vốn đã là một sự thích. Đằng này, Tuấn Jeon - một chàng trai "thuần Hàn" lại còn làm thông ngôn cho những người Việt Nam tại xứ sở kim chi thì hiển nhiên sẽ thu hút rất nhiều tò mò.
Chàng trai 25 tuổi này chính là một trong nhiều tình nguyện viên đang làm việc cho tổ chức phi chính phủ ở Hàn Quốc, trợ giúp người Việt giải quyết khó khăn về tiếng nói giữa bối cảnh đang diễn biến rất phức tạp. Hiện tại, Tuấn Jeon vừa học tại Đại học Sogang, vừa làm tự nguyện viên.
Tuấn bắt đầu tham dự BBB Korea - dịch vụ cuộc gọi tương trợ thông dịch trợ giúp người nước ngoài tại Hàn Quốc (do chính phủ triển khai từ World Cup 2002 đến nay) từ năm 2014, lúc đó cậu mới tốt nghiệp cấp 3. Đây là dịch vụ hoàn toàn miễn phí, với hàng ngũ tự nguyện viên thông suốt hoạt động 24/7, áp dụng cho 20 thứ tiếng (bao gồm cả tiếng Việt).
Tuấn Jeon khi đến thăm Hà Nội
Từ đó đến nay, Tuấn đã nhận được khoảng 2000 cuộc gọi từ những người Việt Nam sinh sống tại Hàn Quốc. Đã có những cuộc gọi lúc nửa đêm, có cả những cuộc gọi lúc Tuấn đang ngồi trong lớp học,... nhưng Tuấn chẳng cảm thấy nằn nì gì. Cậu chỉ thấy rất náo nức và vui vẻ vì được nói tiếng Việt và viện trợ mọi người. Bởi lẽ, hẳn họ cũng đang vội vàng và mệt mỏi với những tình huống khó xử tại nước ngoài.
Khác với mường tượng của nhiều người, ba má của Tuấn đều là người Hàn. Vậy lý do gì đã đưa cậu bạn Hàn Quốc này đến với tiếng Việt? Và trong mùa dịch Covid-19 này, Tuấn đã giúp mọi người những gì? Cùng chuyện trò với Tuấn Jeon nhé!
Bén duyên với Tiếng Việt nhờ thi... trượt tiếng Anh
Chào Tuấn, lý do gì đã thôi thúc bạn học Tiếng Việt vậy?
Tuấn coi việc này là số trời, định mệnh. Vì khi Tuấn thi vào THPT Ngoại Ngữ tại Hàn Quốc, mình chọn thi vào khoa Tiếng Anh vì rất thích Tiếng Anh. Vậy nhưng, hồi đó điểm thi thấp quá không vào được nên mình chuyển vào khoa Tiếng Việt. Rồi mình bắt đầu học Tiếng Việt và dần cảm thấy thú vị với nó.
Hẳn là một định mệnh mở ra cho bạn nhiều dịp đúng không?
chuẩn xác. Chắc nên nói, Tiếng Việt và sơn hà Việt Nam làm Tuấn có thể tìm được những thứ, những điều mình muốn làm. Tuấn vẫn đang kiên định với nó.
Điều mà bạn muốn làm chính là trở thành một thông ngôn viên, trợ giúp những người Việt Nam gặp khó khăn?
Việc làm “phiên dịch viên” đó là trợ thì.
Tuấn hiện giờ là sinh viên, không có nhiều thời kì, cũng không có nhiều điều kiện để làm những gì khác. Thế nên giờ vị trí mà Tuấn có thể phát huy hết năng lực thì đó chính là thông dịch viên. Tuấn luôn mong muốn có thể giúp được những người Việt Nam tại Hàn Quốc đang gặp khó khăn, nhất là khó khăn giao dịch.
Bạn có thể san sớt một vài kỷ niệm khi làm thông dịch viên trực tuyến không?
Tuấn nhớ như in hai cuộc gọi.
Một, là cuộc gọi của cô dâu Việt mới hôn phối, kéo dài 3 tiếng. Cô dâu Việt Nam và chú rể người Hàn mới cưới 2 tháng nhưng gặp vấn đề về giao dịch, ngôn ngữ, văn hoá. Hai người chẳng hiểu gì về nhau cả. Tuấn không chỉ phiên dịch thuần tuý mà còn giảng giải để hai người hiểu rõ văn hoá hai nước. Chẳng thế mà hai người sau khi hiểu chuyện đã khóc rất nhiều.
Hai, là câu chuyện của một y tá và một cần lao người Việt gặp tai nạn, phải nhập viện cấp cứu. Anh ấy hoàn toàn trơ khấc vì cả công ty chỉ có độc nhất vô nhị anh là người Việt Nam. Anh cũng không có người săn sóc. Các bác sĩ, y tá cũng rất nặng nhọc vì không thể giao tế với anh. Nhận được cuộc gọi về trường hợp này, Tuấn đã phải rất cẩn thận, hướng dẫn anh ấy lịch mổ, thuốc thang, các để ý cấp thiết. Anh ấy đã mổ thành công, nhưng sau mổ thì khá yếu và phải theo dõi hàng ngày.
Vì sự cần thiết đó nên mình quyết định công khai số điện thoại cá nhân cho chị y tá (dù điều này là trái nguyên tắc, nhưng mình rất mong được thông cảm). Vậy là, hàng ngày, mình đều giúp chị y tá từ xa viết chỉ dẫn cụ thể cho anh ấy, như ăn gì, uống gì, tiêm gì, để ý điều gì,... lên giấy. Nghe nói, anh ấy nhìn và cười rất nhiều. Trong vòng 2 tháng đến khi anh ra viện, mình đều hỏi thăm ít ra 2 ngày/lần để đảm bảo mọi thứ tiến triển tốt. Xuất viện rồi, anh ấy nói với Tuấn là: “Anh sẽ không bao giờ quên được sự giúp đỡ rét mướt và tốt bụng của em".
Tuấn Jeon
Dù vẫn là sinh viên, chưa có điều kiện để làm được nhiều thứ hơn (như bạn san sớt ở trên), vậy còn đến khi ra trường, bạn vẫn muốn đeo đuổi công việc phiên dịch chứ?
Việc phiên dịch cần ý thức nghĩa vụ rất cao, nếu thông ngôn viên thông ngôn sai thì sẽ có vấn đề rất lớn. Do đó, cơ quan BBB Korea chỉ tuyển người từ 20 tuổi và việc phỏng vấn, đua rất gắt gao. Để trở thành phiên dịch viên của BBB, bạn bắt phải bảo đảm năng lực tiếng nói và cả sự thông thạo về văn hóa giang san đó. Hoạt động tình nguyện cùng Tuấn hầu như là người già hoặc các cô dâu Việt Nam tại Hàn Quốc, chứ Tuấn chưa thấy các bạn trẻ tham dự hoạt động này.
Khi ra trường, Tuấn nhất quyết sẽ tiếp chuyện tình nguyện tiếp ở đây và cũng sẽ mở mang thêm nhiều lĩnh vực, nhiều đơn vị hơn để có thể trợ giúp nhiều người hơn nữa.
Thực sự rất buồn nếu nhỡ mất cuộc gọi cần giúp đỡ
Công việc phiên dịch
của bạn diễn ra như thế nào?
Gần đây thì không có nhiều trường hợp như trước, vì không có du khách. Các cuộc gọi đến vẫn nhiều nhưng chỉ đến từ chỗ khu khám, bệnh viện hoặc sân bay.
Họ thường hỏi bạn về vấn đề gì?
Khu khám và bệnh viện thì muốn biết thông báo về người đến khu. trường bay thìa là vấn đề xuất nhập cảnh cần những hồ sơ gì can hệ đến Covid-19 (do có nhiều thủ tục đã đổi thay).
Có cuộc gọi nào khiến bạn cực kỳ căng thẳng vào mùa dịch không?
Hôm đó, mình nhận được cuộc điện thoại từ khu khám Covid. Một y tá gọi cho mình và bảo rằng có một người Việt Nam đang đến. Cô y tá cực kỳ hoang mang vì không biết người đàn ông đó nói gì. Sau khi nói chuyện, mình được biết anh người Việt Nam đó bị ho và nhức cơ thể, nên chi muốn đi xét nghiệm Covid. Anh đó là lao động tại Hàn, sợ bị nhiễm Corona thì sẽ không được đi làm. Mình đã rất đau lòng khi nghe anh san sớt về tình cảnh.
Sau cuộc gọi đó, mình đã học thêm về chính sách của Hàn Quốc để có thể giải thích kỹ càng hơn đối với những người Việt cần sự giúp đỡ của mình.
Bạn có bao giờ cảm thấy phiền khi phải liên tiếp nhận điện thoại tham mưu không?
Không bao giờ. Mình coi đó là nhiệm vụ của bản thân. Khi mà ngủ quên, hay đi vệ sinh mà làm nhỡ mất cuộc gọi, mình đích thực rất buồn.
Đóng góp của mình chỉ là một phần nhỏ, nếu càng ngày càng nhiều người chung tay thì sẽ trở thành lớn hơn. Mình chỉ làm những gì mà mình có thể làm được thôi, mong là giúp đỡ càng nhiều người càng tốt.
Việc nhận nhiều cuộc điện thoại trong mùa cao điểm Covid 19 có khiến bạn gián đoạn việc học?
Lúc trước, vì muốn nghe máy quá, mình còn vờ vịt đi vệ sinh để nhận cuộc gọi.
hiện giờ, người Việt Nam ở Hàn Quốc đang như thế nào?
Thực ra, người Hàn và người Việt ở đây cũng thường nhật, chỉ là thay đổi một tẹo về thói quen hàng ngày như: đeo khẩu trang, rửa tay kỹ,... Nhưng nếu có các triệu chứng nghi nhiễm bệnh thì sẽ rất mỏi mệt.
"vị tôi yêu Việt Nam, nên tôi sẽ...” Tuấn có thể điền thêm vào cho câu trót, có thể truyền cảm hứng đến mọi người được không?
Bởi vì tôi yêu Việt Nam, nên tôi sẽ vô cùng cố kỉnh để những gì mà tôi có thể làm được. Tôi muốn trở thành cầu nối kết nối Việt Nam và Hàn Quốc, giao tế với nhiều người hơn và viện trợ nhiều người hơn.
Cảm ơn Tuấn Jeon vì những san sẻ trên!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét